Mua sách "HIỂU CON ĐỂ DẠY CON TÍCH CỰC"
Dinh dưỡng & Ăn uống Sức khỏe & Tâm lý

Con mình bị dị ứng đạm sữa bò

Mình và chồng mình cho đến thời điểm này chưa phát hiện ra dị ứng với “món” nào cả, ông bà nội ngoại cũng vậy. Thế nhưng, cả 2 cô con gái của mình đều bị dị ứng đạm sữa bò từ khoảng tầm 2-3 tháng tuổi. Những năm gần đây, số lượng trẻ em bị dị ứng ngày càng tăng nhiều, các mẹ lần đầu sinh con, khi phát hiện con bị dị ứng (trong khi cả gia đình không ai bị) thường rất lo lắng và căng thẳng, vì ở tầm tuổi dưới 6 tháng sữa là nguồn dinh dưỡng duy nhất, thế mà lại còn bị dị ứng sữa, đời còn gì là vui phải không con ơi?

MÌNH PHÁT HIỆN CON BỊ DỊ ỨNG THẾ NÀO?

1. Đối với An, bạn lớn nhà mình:

Lúc đó lần đầu làm mẹ, mình có biết sơ về dị ứng sữa, nhưng lại có niềm tin có lẽ con mình không bị đâu. An khi vừa sinh ra thì bị nhiễm trùng hô hấp nên phải nằm NICU (chăm sóc nhi đặc biệt), sau đó nằm riêng ở khoa nhi mấy ngày trong viện. Mẹ nằm khoa sản, con nằm khoa nhi đến ngày xuất viện về nhà mới được “đoàn tụ” với nhau. Suốt mấy ngày ở khoa nhi, An được các cô y tá cho bú sữa công thức của bệnh viện, dặm thêm chút sữa non của mẹ hút ra.

Về nhà thì 3 tháng đầu An bú sữa mẹ hoàn toàn, mẹ ăn uống chế độ sau sinh lành mạnh và thoải mái, sữa tươi trà sữa phô mai ngon miệng. Kể lể dài dòng như vậy để thấy là người mẹ hồn nhiên vô tư lúc đó cảm thấy con mình hoàn toàn bình thường (trừ đoạn tháng đầu tiên tăng 600gr, và những tháng sau đó tăng đều chỉ 500-700gr/ tháng, nuôi hoài sao không nở ra vậy chứ trời ơi)

An được khoảng vài tuần tuổi thì mình bắt đầu để ý thấy con mỗi lần bú thì thở rất khò khè, như 1 cái ống điếu kêu rin rít ấy. Đầy tháng xong, An bắt đầu nôn trớ vòi rồng khoảng 4-5 lần 1 ngày, TRONG LÚC ĐANG BÚ. Kết luận của mình ở thời điểm đó là con bị trào ngược và colic, mình đã viết bài về vấn đề này ở đây.

Mình bế An đi khám nhiều bác sĩ nhiều bệnh viện lắm, có bác sĩ cho thuốc, có bác sĩ thì bảo ngày nôn trớ dưới 5 lần vẫn là bình thường. Nên cuối cùng mình chấp nhận việc sống chung với việc nôn trớ của con, hơi cực công lau dọn thôi. Bỗng nhiên một ngày nọ, khi tròn 5 tháng. An không còn ói và ọc nữa, đời bỗng đẹp như một giấc mơ vậy đó. Ở thời điểm đó thì mình cũng không rõ lắm việc nôn trớ của con có liên quan đến dị ứng sữa không.

Lại quay về chuyện con mình thật sự nhỏ xíu và tăng cân chậm (mỗi tháng 500-700gr), có một bác sĩ nọ đề nghị mình thử dặm thêm sữa ngoài cho con mau lên ký. Thế là khi An được tầm 3 tháng, cũng ám ảnh đôi chút vì con quá bé (vừa ngắn vừa nhẹ cân), mình lên kế hoạch: mỗi ngày dặm cho con một cữ sữa công thức để con tăng trọng.

Vừa ngày hôm trước thì ngày hôm sau khi đang thay tã ị của An, đã phát hiện thấy trong phân con có máu. NHỮNG TIA MÁU DẠNG SỢI NHỎ, MẢNH, lẫn nhỏ trong phân, banh mắt ra nhìn mới thấy. Hồn bay phách lạc thật sự các mẹ ạ. Lần đầu tiên con ị ra máu, mình ba chân bốn cẳng gọi điện cho bác sĩ, đưa con đi khám ở bệnh viện quốc tế, họ bảo phải giữ mẫu phân lại, mang đi xét nghiệm các kiểu để loại trừ khả năng nhiễm khuẩn ruột. Cuối cùng bác sĩ kết luận là có khả năng dị ứng sữa.

Thế là dẹp bỏ kế hoạch tăng trọng bằng sữa ngoài, quay về với sữa mẹ tiết kiệm là quốc sách. Lần thứ 2, con lại ị ra tia máu, mình bê đi khám ngoài giờ ở bệnh viện Nhi Đồng, bên đây thì không xét nghiệm phân nữa, mà cho chỉ định siêu âm bụng. Lần này là do mẹ lỡ miệng ăn bánh mì kẹp cheese T_T. Thế là từ đó, An bú sữa mẹ hoàn toàn, mẹ thì byebye luôn sữa tươi, phô mai, bơ, tất tần tật chế phẩm từ sữa. Hôm nào có ngon miệng lỡ ăn thì cữ sữa sau đó hút ra và đổ thẳng xuống cống.


2. Đối với Khuê, bạn nhỏ, em gái của An:

Khi sinh em Khuê, mình đã có kinh nghiệm tương đối về việc con dị ứng sữa rồi. Mình đọc các trang thông tin y khoa bằng tiếng anh, có rất nhiều thông tin nói rằng dị ứng sữa có thể anh / chị bị, em ruột không bị. Thực tế cũng cho thấy nhiều gia đình có 2 – 3 con, thì cũng có bạn bị có bạn không. Và một lần nữa, mình lại có niềm tin mãnh liệt là em Khuê sẽ không bị dị ứng sữa đâu =))

Dù có niềm tin như thế, nhưng từ ngày đẻ Khuê ra, không lần nào thay tã cho Khuê mà không săm soi tìm kiếm “điều kỳ thú” (tia máu), chỉ còn thiếu điều lấy kính lúp ra nhìn thôi. Mình thì thỉnh thoảng vẫn ăn cereal cùng sữa tươi, và Khuê bú sữa mẹ hoàn toàn 100%. Thật ra đây là cách để mình test xem con có dị ứng hay không. Và suốt hơn 3 tháng, mình vẫn thỉnh thoảng ăn cereal sữa tươi, pizza, bánh mì bơ, và em Khuê không bị poo poo ra máu giống chị An. Mình lại ngây ngô tin rằng, à, Khuê ổn nha, không dị ứng nha. Vì sao lại ngây ngô?


Vì thật sự output poo poo của Khuê, đánh giá bằng mắt thường, không được healthy như An hồi xưa. Nhưng lúc đầu mình cứ nghĩ: không có máu là ổn rồi. Và vì da Khuê xấu kinh khủng, 2 bên má lúc nào cũng đỏ ửng, các nếp gấp cổ, gấp khuỷ tay chân, gấp sau đầu gối, gấp sau vành tai lúc nào cũng đỏ, nặng hơn là rỉ mủ, toét da. Da dẻ lúc nào cũng sần sùi, không láng mướt. Bác sĩ bảo là da chàm cơ địa, eczema, cô y tá thân thì đùa bảo là bệnh “con nhà giàu” phải ở trong máy lạnh, không được để em bị nóng, vì càng nóng càng ngứa ngáy, gãi nhiều da toét ra. Nằm càng lạnh càng tốt, và tấp thật nhiều kem dưỡng ẩm vào.

Để mà nói về các loại kem cho da chàm cơ địa, da toét lở loét, kem hăm các kiểu, thì mình xin trân trọng khoe rổ kem dưỡng da của con mình đây. Mỗi tình trạng da dùng 1 loại kem nhé: hàng ngày và sau khi tắm xong bôi 1 loại; da khi hơi ửng đỏ lên bôi 1 loại, khi đã toét ra hơi rỉ mủ rồi, bôi 1 loại khác nữa; má bôi 1 loại, mông bôi 1 loại…

để mà nói về mỹ phẩm của Khuê :))

Vài tháng sau thì mình phát hiện Khuê có 1 chút vấn đề về sức khoẻ, và cần phải được phẫu thuật khi Khuê được 10kg. Vậy là lại tiếp tục suy nghĩ về việc bơm thêm sữa công thức cho con tăng trọng (khổ thế đấy các mẹ ạ, dòng đời đưa đẩy chứ nào ai có muốn ép con mập đâu). Thế là một buổi sáng nọ, mình cho Khuê bú hẳn 1 cữ đầy sữa công thức, và tiếp tục màn thay tã và soi tìm tia máu.

Ô hay chưa, không có vấn đề gì cả này. Con mình [có lẽ] không dị ứng thật rồi. Thế mà vào lúc 6g30 tối, sau khi tắm rửa sạch sẽ bú mớm xong xuôi chuẩn bị đi ngủ, thì em Khuê yêu quý chuyển sang màu đỏ toàn thân, bớ làng nước ơi. Đỏ từ chân đỏ lên đến đầu, như 1 con tôm luộc, chỉ trừ đúng 2 vòng tròn quanh con mắt giống gấu trúc là màu trắng thôi, còn lại cả gương mặt màu đỏ. Không nổi mẩn, ko nổi hột, không sưng phù hay poo ra máu gì cả, chỉ đơn giản là đổi màu da toàn thân thôi.

Khiếp vía, lại bê con đi khám cấp cứu (vì 6.30 tối rồi, sợ đêm hôm con ngủ bị làm sao thì sống sao nổi). Bác sĩ kết luận: con dị ứng sữa. Vậy đó, với Khuê thì dị ứng cần khoảng 10-12 tiếng mới phát ra để có thể thấy.


Vậy là, cả 2 cô con gái của mình đều dị ứng đạm sữa bò rồi đó!


Và mình bắt đầu hành trình đi tìm hiểu thật kỹ về tình trạng dị ứng đạm sữa bò, và tổng kết mọi thông tin tại đây.

– – – – –
Tu-Anh Nguyen
HeartWise® Parent Coach
Certified Positive Discipline Parent Educator
www.happyparenting.vn

Trả lời

Bài viết cùng chuyên mục